"Đọc báo hốt hoảng quá. Hàng nghìn người chen nhau xếp hàng cho một ông già phun nước lã phèo phèo vào mặt để… chữa bệnh!" Chuyện đang xảy ra tại ấp Phước Hòa, Phước Hưng, An Phú, tỉnh An Giang. Nước lã ông lão ngậm trong miệng, phun phèn phẹt vào mặt hàng nghìn người. Hàng nghìn những con bệnh từ cảm cúm đến… ung thư khắp vùng kéo về ngùn ngụt, xếp hàng cho ông lão ngậm nước lã phun vào mặt.
Người đàn ông khoảng ngoài 50 tuổi, mặc bộ pijama xám, hớp từng ngụm nước trong cái ca cầm trên tay, đi từ đầu hàng tới cuối hàng phun phèo phèo vào từng người. Nhiều người đưa mặt, vạch bụng, vén quần... để mong được ông phun đúng vào ngay “chỗ bệnh”, được phun càng nhiều nước càng tốt (báo Thanh Niên, 15-6). Giật mình nhớ lại chuyện hàng nghìn người ở Đà Nẵng vài tháng trước cũng chen nhau múc nước “Thánh” từ một cái giếng nước bẩn như… vũng trâu đầm để chữa bá bệnh.
Chẳng lẽ dân trí tệ hại đến mức này sao? Hay vì một lẽ gì khác? Cái gì làm niềm tin con người khủng khoảng đến vậy?
Chưa bao giờ, tôi thấy cái danh xưng Hoa hậu Việt “mất giá” đến thế. Dẫu sao, cô cũng từng là người đại diện cái đẹp của phụ nữ Việt. Đừng để phụ nữ Việt phải “đỏ mặt”… tơi bời vì cái kiểu khai thác hình ảnh của cựu Hoa hậu như hiện nay.
Năm 2006, theo dõi cuộc thi Hoa hậu Việt Nam - một thương hiệu nhan sắc do Báo Tiền Phong tổ chức, tôi rất mến Mai Phương Thúy. Cái nét đẹp dịu dàng, e ấp của Mai Phương Thúy khiến cho khán giả khó tính nhất cũng chấp nhận bỏ phiếu cho Thúy, đương nhiên là nếu họ có theo dõi cuộc thi Hoa hậu này. Chính ví vậy, gần 700 nghìn lượt phiếu bầu của khán giả giúp Mai Phương Thúy đăng quang trong đêm chung kết ở Hòn Ngọc Việt - Nha Trang không làm cho người ta bất ngờ.